Trần Quan nghiêng đầu liếc nàng một cái, thoáng ngẩn người trước vẻ sướt mướt đột ngột này.
Đây vẫn là cái nha đầu vô tâm vô phế, tinh ranh láu cá kia sao?
"Ngươi sao thế? Có người thân rơi xuống sông này chết đuối à?"
"Ngươi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhan Bảo Nhi sa sầm lại, nàng quệt bừa nước mắt, cứng miệng cãi.




